Để Mourinho ‘lái’, M.U sẽ xuống vực

Mùa bóng 2017/18 vừa khép lại và Man United chính thức trắng tay. Mùa bóng thứ 2 đã đi qua và thất vọng vẫn đang là bản nhạc vang lên xuyên suốt. Thất vọng vì Man United vẫn đơn điệu, tẻ nhạt. Càng thất vọng hơn vì chúng ta chẳng nhìn thấy một triển vọng gì từ Quỷ đỏ trong mùa bóng tới.


Để Mourinho "lái", M.U sẽ xuống vực
Một mùa bóng thất bại toàn diện của Mourinho
Nhiều người vẫn đang bênh Jose Mourinho. Họ cho rằng, Người đặc biệt vừa giúp Quỷ đỏ về đích ở thứ hạng cao tại Premier League  (thứ 2) trong kỷ nguyên hậu Sir Alex Ferguson, lọt vào trận chung kết FA Cup, đến với vòng 1/8 Champions League. Trắng tay chỉ mang tới cảm giác hơi hụt hẫng chứ thất vọng thì hơi quá. Tuy nhiên, đây là những luận điểm yếu ớt. 
Mourinho cũng giống như một kẻ lữ hành không hiểu thế nào là “đích đến không quan trọng bằng hành trình”. Bất chấp kết quả ông đạt được có tốt hơn những mùa bóng tồi tệ trước đó cùng Moyes, Van Gaal đi chăng nữa nó cũng chẳng thể che lấp thực tế: 2017/18 là mùa bóng thất bại toàn diện của Mourinho. Ông thất bại từ thành tích tới cách thức vận hành đội bóng và tạo ra những giá trị cho tương lai.
Kể từ leo lên ghế HLV trưởng Man United, Mourinho đã tiêu tới 300 triệu bảng tiền chuyển nhượng. Trong cùng giai đoạn này, chỉ duy nhất Pep Guardiola tiêu nhiều hơn (450 triệu bảng). Như vậy, cách biệt giữa Guardiola và Mourinho chỉ chênh nhau 150 triệu bảng. Nếu quy ra số lượng cầu thủ trong thời buổi loạn giá này, cùng lắm tương đương với 2 đến 3 ngôi sao. 

150 triệu bảng hay 2-3 cầu thủ không phải là cách biệt quá khủng khiếp, nhưng trong khi Pep vô địch Premier League với 10 kỷ lục, xây dựng một lối chơi hoa mỹ, tạo dựng một nền tảng vững chãi cho tương lai thì Mourinho vẫn như một kẻ mù đường mò mẫm trong bóng đêm. 
Tương lai tăm tối
Trong tự truyện của mình, Sir Alex có chia sẻ công thức thành công là “thổi khát vọng vào từng cầu thủ”. Mourinho cũng áp dụng một cách máy móc khi dùng những lời lẽ nặng nề chỉ trích Luke Shaw, Anthony Martial, áp dụng kỷ luật thép với Paul Pogba, tạo ra sự cạnh tranh để thúc Marcus Rashford hay Alexis Sanchez phát triển. Nhưng ông đã thất bại toàn tập cũng vì sự máy móc của mình. 
Ông khiến Martial thui chột tài năng, trọng dụng Rashford một cách mù quáng, khiến Pogba càng ức chế hơn và nuôi dưỡng lòng đố kỵ với Sanchez. Thực tế đã chứng minh, trận chung kết FA Cup với Chelsea tối thứ Bảy vừa qua nói riêng và toàn bộ giai đoạn trước đó nói chung, Pogba và Sanchez cứ như người lạ đi cùng con đường.